TIẾC

( kính gởi thiên thần Phạm Huấn)

Tiếc 
lúc gặp anh, Tây Nguyên mùa rực lửa 
hẹn rồi chờ, rượu chưa bữa mời nhau 
đêm thao thức chờ cổng thành rộng mở (*) 
đón bạn về từ giữa núi rừng sâu 

Tiếc 
những tráng khúc, anh mơ chưa viết được 
ngọn bút tình nghẹn chết giữa tim đau 
bạn đang giữa trùng vây chưa bỏ cuộc 
mà khăn tang ai cố buộc trên đầu 

Tiếc 
sự tàn nhẫn không thể nào hiểu được 
giữa lương tri và cứu cánh làm người 
trên đất lạ anh mãi còn thao thức 
nhìn xuyên đêm tìm kiếm lại nụ cười 

Tiếc 
những nụ cười xưa, giờ đã mất 
trên chính anh và của bạn bè anh 
vậy mà lúc hoàng hôn anh sắp tắt 
nhìn cháu con, ánh mắt chợt long lanh 

Tiếc 
khi anh đi, mình lại không được gặp 
nhìn anh thôi, không dám nhắc gì đâu 
chỉ lời nói còn trong tim là thật 
còn mọi điều, rất tiếc – đã là không! 

Cao Nguyên 

**

Tôi gặp anh Phạm Huấn chỉ vài lần trong thời gian quân vụ ở Pleiku, không quen lắm nên chưa được thân, chỉ là cảm mến tính cách và văn phong của anh. 

Đâu ngờ bài thơ này lại là một sợi dây nối kết tình thân ái giữa tôi và anh Nhất Tuấn – bào huynh của anh Phạm Huấn. 

Khi bài thơ “Tiếc” xuất hiện trên trang khanhly.net, anh Nhất Tuấn nói sẽ chuyển bài thơ đến chị Minh Hà – vợ anh Phạm Huấn. Ô hay, cái vòng quay thời gian đã tạo nên mối ân tình huyền diệu giữa những tấm lòng mang ơn chữ nghĩa. 

Mà chữ nghĩa cũng lạ, có gì đó rất quen quen giữa 2 bài thơ: “Thăm Người Lính Cao Nguyên” (Nhất Tuấn – 1964) và “Chiều Trên Cao Nguyên” (Cao Nguyên – 2004). Bốn mươi năm, lịch sử chuyển dịch qua mấy chặng đường, mà chữ nghĩa vẫn một mạch đi “Đây có những người trai / Của núi rừng đất đỏ” của ngày xưa, và nay nghe “gió reo lời hát / ngỡ tiếng bạn về / từ cõi trăm năm”! 

Một Mở / Một Kết – Hai tâm hồn đồng điệu viết một tình khúc chứa cả bi và tráng của một thời mình đi qua trên vùng đất còn da diết nhớ : 

Thăm Người Lính Cao Nguyên 

Chiều muộn, lên rừng núi 
Thăm anh lính cao nguyên 
Mây đồi xa giăng khói 
Chìm dần trong mưa đêm 

Đây có những người trai 
Của núi rừng đất đỏ 
Ba lô nặng trĩu vai 
Từng hành quân gian khổ 

Hết ở “Pla-tô J” 
Lại sang miền “Dak-sut” 
Bụi nhòa bộ treillis 
Thân run trong giá buốt 

Vì dân anh diệt cộng 
Nào sá gì lầm than 
Chết cho mọi người sống 
Đem thân giữ giang san 

Đêm nay mưa rừng bay 
Thăm nhau trong chốc lát 
Ta cùng tay nắm tay 
Tìm vui trong điệu hát 

Rồi thanh bình trở lại 
Có những người em thơ 
Chờ anh về tâm sự 
Cho trọn niềm ước mơ 

Nhất Tuấn 
(“Truyện Chúng Mình” I. 1964) 

Chiều Trên Cao Nguyên 

chiều trên cao nguyên 
gió reo lời hát 
ngỡ tiếng bạn về 
từ cõi trăm năm 

bạn từng một thời 
trong đêm nước mắt 
mời rượu tiễn người 
vào đất lạnh căm! 

chiều trên cao nguyên 
sương mù rớt vội 
quyện phấn thông vàng 
khỏa dấu chân quen! 

lòng ta đi qua 
từng con dốc sỏi 
trên đường về làng 
nỗi nhớ gọi vang! 

chiều trên cao nguyên 
giăng hàng phố mới 
đêm ta về đâu 
tìm lối trăng xưa 

lối chờ, lối đợi 
hoa lá giao mùa 
chừ xa vời vợi 
gót hồng đón đưa! 

Cao Nguyên 
(tháng ba 2004) 

Cám ơn anh Nhất Tuấn, nhờ dòng thơ anh, tôi có thêm một mối ân tình. 
Virginia – tháng hai 2009

Bài Khác

Arabic Chinese (Simplified) Dutch English French German Italian Portuguese Russian Spanish Vietnamese