Thêm mùa thu nữa.

Thêm mùa thu nữa.

thành phố đã sắp vào thu. Có những cụm lá vàng thưa thớt trên vài cây to. Mùi không khí gay gay lạnh quen thuộc khiến Hạo bâng khuâng. Để xe ở sân nhà thờ, Hạo chầm chậm bước tới ngôi trường gần đó. Từ xa Hạo đã thấy nhóm đông người đứng tụ trước cửa trường. “Có lẽ vẫn thế, họ không cho học sinh vào trong sớm quá. Vẫn giống hồi … xưa”

ngày ấy, bắt đầu từ năm Hạo 16 tuổi, chiều Chúa Nhật Hạo chẳng thích đi đâu khác ngoài ngôi trường này dù có hôm bài vở không xong, Hạo vẫn không nỡ bỏ giờ phụ dạy với các thầy, cô giáo khác. Đơn giản chỉ vì Hạo thích những ánh nhìn trong veo, những cử chỉ lúc uể oải vì phải bỏ trưa Chúa Nhật vui để đến lớp hay những lúc thật năng động khi các em giơ tay trả lời câu hỏi hoặc hát khúc hát nào đó. Có hôm Hạo về nhà mang theo những câu nói ngây thơ trong đầu và cứ thế mỉm cười khi nhớ lại.

cô bé học trò Hạo thích nhất cũng lớn dần. Từ câu trả lời ngây thơ cho câu hỏi đại loại như “nếu khi sống ta phạm nhiều tội quá, khi chết ta sẽ đi đâu?”. Con bé mắt xoe tròn xinh xắn mau mắn giơ cao tay “sẽ xuống đất nằm ạ”. Ba năm sau đôi mắt vẫn xoe tròn xinh xắn, con bé đã trả lời mạch lạc hơn cho câu hỏi “lớn lên con sẽ làm gì?”. “Thưa, con sẽ đi tu giống soeur CC”. Khi ấy, Hạo, đứa–con –trai–18–tuổi đã nhìn vào gương mặt cô bé thật lâu, nghĩ thầm “tiếc nhỉ …”

Hạo rời nhà, xa phố, xa ngôi giáo đường, xa ngôi trường và xa những ánh mắt trong veo để tập tễnh “vào đời”, tập tễnh thực hiện giấc mơ “tự lập” và “làm người lớn” như bao nhiêu sinh viên Đại Học khác. Ai đó đã nói con người như cánh chim, khi đã bay đi, khó lòng bay trở về. Hạo cũng thế, như cánh chim theo gió bay mãi …, như cánh buồm nương sóng giữa khơi … Hạo ra trường, có việc làm như ý muốn. Tuổi trẻ hăng say, mọi sự như ý, mơ ước thăng hoa. Không ưa thích sao được vì chân cứ bước dần lên từng nấc thang sự nghiệp, trong túi thêm nhiều những tờ giấy bạc màu xanh. Hạo quên dần ngôi trường nhỏ và những ánh mắt trong veo. Hay đúng hơn, ngày xưa ấy giờ như ánh kim loại lấp lánh nằm yên ở góc nào đó trong tâm tưởng, bé nhỏ quá so với những kế hoạch với thành tựu lớn lao. Hạo như con thiêu thân nhắm mãi ánh đèn sáng. Bây giờ không còn nghe những câu trả lời ngây ngô, ngộ nghĩnh nữa. Bây giờ là những lý luận tinh vi chuẩn xác giữa người và người với những đôi mắt tinh ranh và Hạo cũng cũng thế, trở nên ma mảnh, gian ngoa. Bây giờ không còn những điều Hạo muốn nói với người nghe mà là những điều người nghe muốn Hạo nói, chính xác hơn là Hạo chỉ nói những điều người đối diện muốn nghe. Cái tâm ngọt ngào, êm dịu đã khăn gói rời xa Hạo từ bao giờ cho tới khi Thuyên, người con gái Hạo yêu thương qua đời. Hạo chưa từng có ý định cưới Thuyên dù họ đã đính hôn nhiều năm. Thuyên có được đời sống sung túc, có cả tình yêu của Hạo nhưng cô mãi mãi vẫn chỉ là “vị hôn thê”. Hạo không hiểu tại sao Hạo không quan tâm đến hôn nhân, gia đình và con cái. Hạo không hiểu tại sao dự tính cho chuyện cưới xin lại dường như mất quá nhiều thời giờ quý báu của Hạo. Và Hạo không hiểu sao đàn bà lại cần phải chính thức được gọi là “vợ”.

con người chỉ cảm nhận được sự thiếu thốn của mình khi đã thật sự mất mát. Hai mươi năm trôi qua cho mọi bằng cấp, mọi nấc thang sự nghiệp, mọi liên hệ công việc dù đơn giản hay phức tạp. Nhưng, hai mươi năm trôi qua không còn những chiều Chúa Nhật thanh thản, không còn những giây phút lãng mạn bên người con gái thương yêu. Tiền bạc có thể phủ gấm vóc lên người. Tiền bạc có thể giúp khỏa lấp khoảng trống nào đó của thời gian nhưng tiền bạc không thể thay thế tình yêu. Người ngoài có thể cho rằng Thuyên đến với Hạo vì tiền nhưng Hạo chưa bao giờ nghĩ đến lúc đi về trong căn nhà quạnh vắng, buổi tối không còn ai để sẵn mâm cơm, đi xa không còn ai sắp xếp áo quần vào xách tay, nhất là khi buồn bực không còn ai tin tưởng để lắng nghe Hạo than phiền … Có nhiều điều người đàn bà bé nhỏ ấy đã âm thầm vì Hạo chịu đựng để bây giờ Hạo nhận ra tiền bạc không mang trả lại cho Hạo một người hệt như vậy, tiền bạc không cứu sống được Thuyên và cái danh vọng Hạo có không bù đắp được những gì Hạo đã mất.

Hạo tìm về ngôi giáo đường cũ, hy vọng có thể rũ sạch được bụi đường trong bể tịnh yên. Hy vọng hồi chuông ngân nga có thể rung lại tấm tình cũ …

– Ông có phải là thầy giáo mới không? Sao ông lại hút thuốc ở đây?

Hạo bừng tỉnh, loay hoay dập tắt điếu thuốc trên tay và ngượng nghịu cúi xuống cười với một đôi mắt trong veo. Ngước lên, Hạo lại bắt gặp đôi mắt trong veo khác trong bộ áo tu sĩ. Đôi mắt ấy không quay đi và Hạo nghe tiếng reo vui:

– A … thầy Hạo

Hạo lúng túng:

– Chào … soeur …

không ngờ cô bé liếng thoáng ngày xưa lại có thể thực hiện được ước mơ của thuở lên mười và không ngờ Hạo đã quay người đi một vòng xa xăm đến thế … Có phải tại gió đã góp phần đẩy cánh chim bay xa hơn hay tại sóng đã đánh dạt chiếc tàu căng buồm … Hay tại vì ai???

mùa thu sắp về dìu dịu buồn tênh …

Cao Tiên Hồng

Bài Khác