MỘT THÔNG ĐIỆP QUÝ GIÁ

??‍?Cô hỏi ông lão, trứng bán nhiêu vậy?
??Ông trả lời, mười quả 1 đô cô ơi.
??‍?Cô bảo, tôi lấy 15 quả, trả ông 1 đô, bán thì bán, không bán thì thôi!
??Ông trả lời, Thôi được rồi, cô lấy đi, giá đó cũng được.
?Biết đâu cô mở hàng may mắn vì cả ngày nay tôi chưa bán được quả nào.
??Cô nhận lấy trứng rồi đi, trong lòng sung sướng. Bước vào chiếc xe hơi đẹp đẽ, tới một nhà hàng sang trọng cùng người bạn. Trong nhà hàng, họ gọi hết món này đến món khác họ thích. Họ ăn một chút mà để lại rất nhiều. Rồi cô trả tiền. ?Hóa đơn ghi 140 đô. Cô đưa cho chủ nhà hàng 150 đô mà không cần tiền thối lại.

?Với chủ nhà hàng thì chuyện này chẳng có gì to tát, nhưng với ông lão bán trứng thì mới thật chua chát làm sao.

Ps:
Vấn đề ở đây là: Tại sao chúng ta cứ phải tỏ ra quyền lực với những người nghèo khó? Và tại sao chúng ta luôn hào phóng với những người thậm chí không cần đến sự hào phóng của chúng ta?

Có lần tôi đọc được ở đâu đó một câu chuyện:

“Bố tôi có thói quen mua những thứ đồ nho nhỏ với giá cao từ những người nghèo khó, mặc dù ông không hề cần đến. Thỉnh thoảng ông thậm chí còn trả thêm tiền cho họ. Tôi bắt đầu để tâm đến hành động này và hỏi bố tại sao lại làm như vậy?
Bố tôi bèn nói: “Đó là quỹ từ thiện được bao bọc bởi phẩm giá, con yêu à.”

Bài Khác