100-1=0: Công thức biết ơn của người hiện đại khiến cổ nhân phải giật mình

Chuly sưu tầm

100-1=0: Công thức biết ơn của người hiện đại
khiến cổ nhân phải giật mình

Tục ngữ có câu:
‘Thụ ân một giọt nước, đáp trả bằng dòng suối’, đây chính là biểu hiện của sự cảm ân. Tuy nhiên, điều đơn giản ấy hiện nay lại không mấy người hiểu được…

Giới tâm lý học hiện nay đã xác định một công thức kì dị: 100-1=0. Đó chính là nếu như bạn đối với một người lúc nào cũng làm người tốt, làm hết thảy 99 chuyện có lợi cho công việc của người đó, nhưng chỉ cần có ngày không cẩn thận gây ra 1 chuyện bất lợi, thì người đó sẽ căm hận bạn rồi gộp hết 99 chuyện tốt mà bạn đã làm xem thành như chuyện vụn vặt.

Công thức này thoạt nhìn có vẻ hoang đường nhưng lại chính là điều phản ánh tư tâm xuống cấp của con người ngày nay. Tại nước ta hoặc nước láng giềng là Trung Quốc, người già hiện nay thường than phiền một hiện tượng là con cái ỷ lại vào cha mẹ quá lớn, đòi hỏi quá nhiều.

Biểu hiện của hiện tượng này là phần đông con cái gặm nhấm công sức của cha mẹ, hết yêu cầu cha mẹ mua nhà, rồi lại bắt cha mẹ có nghĩa vụ chăm con cái giúp mình. Hiện tượng này diễn ra thường xuyên đến nỗi đã hình thành thói quen khiến ai ai cũng xem đó là chuyện bình thường.

Tuy nhiên, nếu chịu khó suy nghĩ một chút thì sẽ hiểu rằng cha mẹ đối với con cái tận tâm dưỡng dục đến năm con 18 tuổi là được xem như trọn vẹn trách nhiệm rồi. Về việc tìm việc làm, kết hôn, sinh con, cha mẹ có thể trợ giúp, nhưng đó được xem là phần tự nguyện làm thêm chứ không hề thuộc về trách nhiệm bắt buộc phải thực hiện.

Ấy vậy nhưng con cái cứ viện đủ lý do để bắt buộc cha mẹ, tệ hơn là khi cha mẹ làm việc không vừa ý thì thậm chí còn trách cứ cha mẹ. Từ đó, cha mẹ cũng có phần thấy khổ não, bởi tuổi cao sức yếu nhưng lại không có được sự nghỉ ngơi, an dưỡng, ngược lại còn phải làm bảo mẫu, không những phải đưa cho con cả tiền hưu của mình mà còn bị khinh rẻ.

Loại hiện tượng kì lạ này xuất sinh bởi con người hiện nay quá vị kỷ lại thêm việc không có được cái tâm biết cảm ân. Nghĩ đơn giản một chút, việc cha mẹ có thể dưỡng dục con cái nên người ấy chính là đại ân đại đức rồi, làm sao có thể không biết báo ân ngược lại còn lấn lướt và đòi hỏi.

Người xưa có điển cố “Hàm hoàn kết thảo”, nhằm giáo dục con người về sự cảm ân, nhưng người ngày nay đối với sách thánh hiền dường như không còn ngó ngàng đến, điển cố xưa dạy thế nào thì nay đều đã quên.

“Hàm hoàng” kể câu chuyện về việc một cậu bé 9 tuổi tên là Dương Bảo, trông thấy một con hoàng tước bị thương, nằm dưới tán cây, bị kiến bu đầy thân, tình cảnh khốn đốn. Thế là cậu bé liền đến giải vây và đem hoàng tước về chăm sóc, dùng hoa cúc dưỡng thương. Hoàng tước sau khi lành lại đã được thả đi.

Về sau, hoàng tước báo mộng, bảo rằng mình là sứ giả của Tây Vương mẫu, vì để cảm tạ ân nhân, đã ngậm 4 chiếc khuyên trắng, nói rằng đó là bảo vật có thể giúp họ hàng ân nhân các đời có thể thanh khiết, đạt được địa vị cao trong xã hội. Quả thực về sau, hậu duệ của Dương Bảo 4 đời đều làm đến tam công.

“Kết thảo” là chuyện về một sĩ phu nước Tấn là Ngụy Khỏa đã không buộc người thiếp của cha tuẫn tiết theo khi cha anh ta qua đời. Mà ngược lại anh ta theo tâm nguyện lúc cha còn tỉnh táo, đem người thiếp gả vào một gia đình khác. Người cha của cô gái vì thế mà đã thay con gái báo ân, trong trận chiến giao tranh giữa 2 nước Tấn và Tần, ông đã đem cỏ kết lại đặt trên đường rút binh của quân địch, khiến đối thủ của Ngụy Khỏa trượt chân té ngã. Quân của Ngụy Khỏa vì thế mà đại thắng.

Câu chuyện được ghi lại trong “Tả truyện”, ý nói rằng nhận được ân huệ của người, phải đền đáp sâu dày, đến chết cũng không đổi. Về sau, Phùng Mộng Long triều Minh trong “Tỉnh thế hằng ngôn” đã viết rằng: “Đại ân chưa báo, luôn nhớ luôn nghĩ. Hàm hoàn kết thảo, sống chết không phụ”.

Vì sao các bậc thánh hiền luôn răn dạy con người phải biết hàm ân? Bởi vì người biết nghĩ đến chuyện báo ân, sẽ không trở nên ích kỷ, không nhận lấy kết cục tự hại bản thân mình. Theo một tầng thâm sâu hơn mà nói, con người chỉ luôn biết thụ hưởng tiện nghi, luôn chỉ đòi hỏi nhận được mà không muốn cho đi, người ấy sẽ vì thế mà tổn đức, về sau không có phúc mà hưởng.

Đạo lý rằng: “Không mất không được, có được tất phải mất”, đây chính là quy luật xưa nay chưa từng thay đổi. Do đó, không biết cảm ân chính là tự mình đánh mất điều trân quý nhất, cũng chính là tự hại bản thân mình.

Hàn Mai biên dịch

Lá lìa cành vì lá không biết quý trọng, hay là do cơn gió vô tình?Cuộc đời như chiếc lá, thoáng chốc lá đã lìa cành. Mỗi phút giây cuộc sống đều đáng tựa ngàn vàng, vậy nên phải trân quý, khi mọi thứ đã đi qua, hối tiếc cũng đã quá muộn màng.Gió theo đuổi lá, hứa hẹn sẽ dẫn lá đi ngao du thế giới bên ngoài. Lá do dự, vội hỏi ý kiến của cây.Cây nói: “Nếu em không rời đi, anh cũng sẽ không buông bỏ”.Cuối cùng, có một ngày, lá bị gió làm dao động, nên đã lựa chọn theo gió phiêu bạt chân trời.Trước khoảnh khắc rời xa cây, lá hỏi cây: “Anh vì sao lại không giữ em ở lại?”Cây nói: “Trên thế gian này, không phải chỉ mỗi mình em là lá!”.….Lá lại hỏi gió: “Tại sao anh lại theo đuổi em?”Gió chân thành trả lời: “Vì trên thế giới không có hai chiếc lá nào giống nhau”.Lá im lặng, là vì lá không hiểu được tình yêu hay là do gió quá cố chấp?Bởi vì yêu, cây cũng không ngăn cản chiếc lá lìa cành….Cây hỏi lá: “Vì sao lại phải lìa xa anh?”Lá vui vẻ nói: “Bởi vì em muốn nhìn ngắm một chút thế giới bên ngoài”.Cây thực sự quá yêu lá, vì muốn thỏa mãn nguyện vọng của lá nên đã không giữ lá ở lại.Gió hỏi lá: “Em vì sao lại muốn đi cùng anh?”.Lá vui sướng trả lời: “Bởi vì anh cho em được tưởng tượng, cũng giúp e thỏa mãn được đam mê”.Nhưng rồi cuối cùng, lá cây lại nhận kết cục thê thảm vì không giữ được mình…Khi chiếc lá đang ngắm nhìn thế giới, thì đột nhiên gió ngừng thổi, chiếc lá lắc lư rồi rơi xuống đất.Từ đằng xa, một chiếc xe hơi đang tiến đến, nó chạy qua khiến chiếc lá nát vụn. Cây rất thương tâm, nó hối hận vì đã không giữ lá ở lại, cũng chẳng thể làm khi khi chiếc lá đã biến dạng hình hài như thế.Gió tiếp tục thổi, không chút xót thương, nói: “Bởi vì anh giúp em thỏa mãn, em cũng phải trả cái giá tương xứng, thậm chí là cái giá rất đắt”.Rốt cuộc là do lá không biết quý trọng, hay do gió vô tình?Chúng ta thông thường, cứ phải chờ đến khi bỏ lỡ, chờ đến khi không thể lui, thì mới biết được điều gì là quý trọng, mới biết điều gì không nên ôm giữ mãi.Tâm bình lặng, mới biết được bản thân thực sự cần gì.Lòng tĩnh lặng, mới có thể nghe thấy được tiếng gọi của con tim.Tâm quang đãng rồi, mới có thể nhìn rõ bản chất của vạn vật.Thông thường, những thứ không thể buông bỏ ấy, lại không phải là thứ đáng nên quý trọng. Những thứ đau khổ truy cầu, lại không nhất định đúng là thứ sinh mệnh cần.Mỗi bước nhân sinh, con người thường bước đi quá vội vàng. Chúng ta phải nên học được cách dừng lại cười ngắm gió mây, ngồi tĩnh nhìn hoa khai hoa nở.Tâm tĩnh, thì mọi thứ cũng sẽ an định, cuộc sống mới tự tại. Đừng để nhân sinh phải thất bại bởi một chút tâm tình. Tâm tình không phải là toàn bộ sinh mệnh, nhưng lại có khả năng ảnh hưởng đến cả cuộc đời. Tâm tình không tốt, hết thảy đều rối loạn. Tâm tĩnh lặng, mọi thứ hết thảy đều bình yên.Tuệ Tâm biên dịch

Posted by Chuly Tran on Tuesday, November 20, 2018

Bài Khác

Arabic Chinese (Simplified) Dutch English French German Italian Portuguese Russian Spanish Vietnamese